Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình:
- Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế?
- Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.
- Xin chia buồn cùng anh!
- Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.
- Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.
- Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.
- Anh thật là người bất hạnh.
- Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.
Truyện 11
MỘT CÂU CHUYỆN BÍ ẨN
Người đàn ông bị hư xe gần một tu viện. Ông ghé vào tu viện để nhờ giúp đỡ. Vị tu sĩ tốt bụng ở đấy mời ông ăn tối, cho ông ngủ qua đêm và sửa xe giùm. Ðêm đó, người khách nghe những tiếng động lạ. Sáng hôm sau, trước khi lên đường, người khách hỏi về những tiếng động ấy nhưng vị tu sĩ nói: "Tôi không thể cho ngài biết được vì ngài không phải là tu sĩ".
Vài năm sau, thật kì lạ, cũng người khách ấy lại bị hỏng xe gần tu viện đó. Vị tu sĩ cũng tiếp đãi ông nồng hậu và đêm đó, người khách cũng nghe những tiếng động mà ông đã nghe vài năm trước. Khi được hỏi về những tiếng động ấy, vị tu sĩ vẫn từ chối: "Ngài không thể biết được vì ngài không phải là tu sĩ". Người khách hết sức tò mò: "Ðược, làm thế nào để trở thành tu sĩ?". "Ngài phải đi vòng quanh trái đất và cho chúng tôi biết chính xác có bao nhiêu lá cỏ và hạt cát trên thế giới này". Người khách đồng ý.
Bốn mươi lăm năm sau, người khách trở về gõ cửa tu viện: "Tôi đã làm theo lời ngài. Có 145.236.284.232 lá cỏ và 231.281.219.999.129.382 hạt cát". "Ðược, ngài đã trở thành tu sĩ!". Vị tu sĩ dẫn người khách đến một cánh cửa gỗ và nói: "Tiếng động phát ra sau cánh cửa này". Người khách vặn chốt nhưng cánh cửa bị khoá. "Ngài có chìa khoá chứ?". Vị tu sĩ đưa chìa khoá cho người khách. Ðằng sau cánh cửa ấy là 1 cánh cửa khác bằng đá. Vị tu sĩ lại đưa chìa khoá khác mở cánh cửa đá. Sau cánh cửa đá là 1 cánh cửa bằng ngọc thạch. Tiếp đó là những cánh cửa bằng vàng, bạc, ngọc lục bảo, hồng ngọc, hổ phách... Ðến cánh cửa bằng kim cương, vị tu sĩ nói: "Ðây là chiếc chìa khoá cuối cùng để mở cánh cửa cuối cùng này". Người khách mở cửa ra và hết sức ngạc nhiên khi thấy nguồn phát ra những tiếng động lạ ấy.
Tuy nhiên, tôi, người kể câu chuyện này, không thể cho các bạn biết đó là gì bởi vì các bạn cũng không phải là tu sĩ. Nếu các bạn muốn biết...
Truyện 12
CON NHÀ AI
Hai vợ chồng chúng tôi đang sửa soạn đi xem phim, bỗng một hồi chuông kêu rú lên. tôi ra mở cửa. Đứng trước mặt tôi là một chú bé đen sạm vì phong sương.
- Cháu là con nhà ai thế? - Tôi hỏi chú bé nhưng nó không trả lời và bẽn lẽn nhìn tôi.
- Bố! - Nó ấp úng gọi.
- Cái gì...? - Tôi đứng ngây người ra.
- Có chuyện gì thế? - Vợ tôi đang soi gương sốt ruột hỏi.
- Có một thằng bé nào đó đến đây và gọi anh là bố...!
- Gọi là bố à? - Vợ tôi hỏi lại và đâm bổ ra cửa. Nàng hầm hầm nhìn tôi rồi lại nhìn thằng bé.
- Cháu vừa nói đây là bố cháu ư? - Nàng hỏi.
- Thằng nhóc dở hơi ở đâu tự nhiên dẫn xác đến rồi gọi anh là bố ...!
- Khoan đã! - Người vợ rít lên - Bây giờ chúng ta sẽ biết nó có phải dở hơi thật không. Chẳng phải vô cớ mà tôi đã từng do dự xem có nên lấy anh hay không - Cô ta quay về phía đứa bé và ngọt ngào hỏi:
- Thế ai là mẹ của cháu?
- Mẹ chứ còn ai ... Chú bé không hiểu sao khóc nấc lên.
- Như vậy là trước đây cô không muốn lấy tôi chứ gì - Tôi cười mỉa - Được, được ...
- Thằng bé nói láo - Vợ tôi hét lên rồi lại nhìn thằng nhỏ - Thế mà cháu không biết xấu hổ à?
Chú bé lại khóc nấc lên rồi rút trong túi ra một tấm ảnh. Trên bức ảnh đó tôi nhìn thấy hai vợ chồng tôi - Quái gỡ thật! - Tôi lẩm bẩm, nhưng đúng lúc ấy vợ tôi ngắt lời tôi:
- Hượm đã, hượm đã ... mà cũng có thể đó là thằng con của chúng ta đang sống ở nhà quê với bà nội.
- Chính con đây! - Chú bé thốt lên.
- Tư, con trai bé bỏng của mẹ - Vợ tôi thút thít khóc - Con hãy tha lỗi cho mẹ vì mẹ đã không nhận ra con.
- Con không phải là Tư, con là anh của nó.
- Hừ, thế mà cũng đòi làm mẹ - Tôi nói - Con đẻ mà cũng không nhận ra. Ba, con lại đây với bố nào.
Chú bé lại lắc đầu quầy quậy. Té ra đây là thằng con lớn nhất tên là Hai.
- Chà, các con chúng nó mới lớn nhanh làm sao - Vợ tôi nói và ôm lấy chú bé.
- Thế mà anh có cảm giác như mới hôm qua chúng ta vừa đưa chúng về nhà quê. Thế con đến đây làm gì?
- Bố mẹ biết không, con đi học bị muộn, sợ bà mắng nên trèo lên xe buýt đến đây!
- Mày giỏi thật! - Vợ tôi nói - Bỏ học đi chơi lêu lỏng. Đúng là lối giáo dục "nhà quê"!
Truyện 13
NGUYÊN NHÂN
Một bà mẹ trẻ đưa cô con gái đến bệnh viện thần kinh khám nghiệm.
- Thưa bác sĩ, con bé này cách đây một năm cứ hét: "Tôi sắp đẻ trứng vàng đây", rồi vỗ cánh loạn xạ và còn kêu cục cục nữa.
- Tôi hiểu rồi, thế nhưng dù cô ấy có những điều bất thường như vậy mà bà vẫn nấn ná suốt cả năm mới chịu đem đi khám sao?
- Dạ vâng! Tôi nghĩ không chừng nó đẻ trứng vàng thật cho nên tôi chờ quan sát xem sao!.
Truyện 14
KHÁCH HÀNG
Một người bán hàng giầy đã đưa bà khách thử đến hai lăm đôi giầy để rồi cuối cùng bà ta lại chọn mua đôi giầy đầu tiên. Lúc bà ta trả tiền và toan rời khỏi cửa hàng, ông bảo bà ta:
- Cảm ơn vì bà đã đến, ước mong sao tôi được tiếp khoảng một chục khách hàng như bà!
Một nhân viên bán hàng khác nghe ông ta nói vậy liền hỏi khi bà khách đã rời khỏi cửa hàng:
- Cậu bảo cậu mong ước được tiếp một chục khách hàng như bà ấy. Vì sao cậu lại cư xử với một người khách khó chiều và hống hách như thế chứ?
- Bởi vì thật sự là như thế, người bán hàng bảo, Tớ đã tiếp hàng trăm khách hàng như bà ta rồi và tớ chỉ ước mong sao mình được tiếp khoảng một chục thôi!
Truyện 15
CẢNH CUỐI CÙNG
Một đạo diễn Mỹ cho quay một phim trinh thám. Đạo diễn đã mệt nhưng vẫn cố gắng làm việc, ông nói với diễn viên đóng vai chính:
"Anh phải nhảy từ ngôi nhà này xuống đường".
Diễn viên đứng trên tầng lầu nhìn xuống, nhăn mặt nói:
"Làm sao nhảy được, cao những ba tầng sẽ gãy cổ mất".
Đạo diễn động viên:
"Điều đó chẳng sao cả, cảnh này là cảnh cuối cùng mà".
Truyện 16
GIÚP SỐNG LẠIQuan tòa hỏi bị cáo:
- Bị cáo, anh có biết là anh làm thuốc rầy dỏm đã hại biết bao nhiêu người không?
- Dạ thưa ngài biết ạ! Nhưng tôi đã giúp cũng không ít người sống lại.
- Bộ anh giỡn mặt với tôi à.
- Dạ không! Đó là những người dùng thuốc rầy của tôi sản xuất để tự tử ạ.